Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử - Joe Vitale


Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử - Joe Vitale

Sự thức tỉnh lần đầu tiên đến với tôi khi đọc cuốn sách "Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử" của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền.


Khi còn rất nhỏ, tôi đã nghe và đọc rằng cõi sống của chúng ta chỉ là cõi tạm. Khi chết đi chúng ta chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì, chỉ có những gì cho đi là còn truyền lại mãi. Khi còn trẻ, còn vất vả trong cuộc mưu sinh và tìm chỗ đứng trong cuộc sống, rất ít người suy tư về vấn đề này. Tôi cũng vậy, 28 tuổi là cái mốc tôi bắt đầu có những trăn trở và trải nghiệm về triết lý sâu xa này của sự sống.


Sự thức tỉnh bước đầu đến với tôi từ lần đọc cuốn sách "Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử "của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền. Ông đã lấy dẫn chứng từ cuộc sống của rất nhiều các tỷ phú nổi tiếng trên thế giới để chứng minh.


Ông viết, John D. Rockefeller dạy con triết lý sâu xa của đạo làm giàu rằng: Từ khi cha mới có những đồng tiền đầu tiên, từ hồi cha còn là một đứa trẻ, cha đã bắt đầu cho tiền. Cho đến nay cha vẫn tiếp tục làm điều này. Và khi càng có nhiều tiền, cha càng cho nhiều hơn…


John D. Rockefeller muốn con mình hiểu thấu một cơ chế vận động của cuộc sống: Nếu đem tiền cho đi và không mong đợi họ sẽ trả lại thì tiền sẽ quay trở lại với người cho từ một nơi khác, nhiều hơn gấp trăm lần.


Đọc những dòng Joe Vitale viết về bí quyết làm giàu, tôi bắt đầu ý thức được vế thứ 2 của việc “cho đi”. Vế “được” của sự “mất”. Nếu hiểu theo nghĩa rộng hơn - không chỉ là giàu có về vật chất - bạn sẽ thấy: Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận được và trở nên giàu có hơn cái đó.


Cho đi sự tử tế, bạn sẽ nhận về sự tử tế nhiều hơn gấp bội; cho đi tri thức, bạn sẽ nhận về tri thức nhiều hơn gấp bội; cho đi tình yêu, bạn sẽ nhận về tình yêu nhiều hơn gấp bội …


Tương tự như vậy đối với cái ác. Nếu gây thù hận, bạn sẽ nhận được đầy ắp oán thù; Nếu keo kiệt, khi cần bạn sẽ bị người khác phủi tay quay lưng lại … Chính bạn là người tạo nên mạch chảy của cuộc sống tinh thần xung quanh bạn. Đọc đến đây, chắc nhiều người có ý nghĩ rằng không có gì mới. Và một điều nữa cũng rất cũ: Biết và tin là một khoảng cách rất xa. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật đó.


Những năm tiếp theo của cuộc đời tôi bắt đầu chiêm nghiệm chân lý đó bằng chính trải nghiệm của mình. Tôi chập chững khám phá, thoạt tiên với thái độ nửa tin nửa ngờ, càng ngày phần trăm tin tưởng ngày càng cao.

Cho đi sự tử tế, tôi nhận về sự tử tế từ một khía cạnh hoàn toàn khác. Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận về đúng cái đó, nhưng nhiều hơn gấp bội. Tôi hoàn toàn tin tưởng và bị chân lý này thuyết phục. Hãy vận dụng nó trong cuộc sống để gặt hái những điều mình mong muốn.


Trương Hoàng Dương


Bạn hãy đăng ký thành viên để được nhận Ebook: Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử - Joe Vitale, cùng nhiều quà tặng hấp dẫn khác nữa từ blog: http://www.hoangduongtr.com/



Tags: bi quyet lam giau vi dai nhat trong lich su, bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lich sử

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

DVD Nghệ thuật chốt sale khiến khách hàng không thể từ chối

Chốt sales là khâu quan trọng để đạt doanh số bán hàng cao. 80% sự thành bại của quá trình sales nằm ở khâu này song đây lại là một “cửa ải” khó vượt qua nhất của người sales. Rất nhiều người mặc dù thành thạo các kỹ năng tiếp cận và tư vấn cho khách hàng nhưng đến khâu chốt sales lại "xôi hỏng bỏng không", để vuột mất hợp đồng trong tiếc nuối. Vậy đâu là nguyên do chính khiến khách hàng từ chối bạn? Liệu bạn có thể chốt sales chỉ trong vòng… 30 phút?

DVD Kỹ năng chốt sales đỉnh cao của bậc thầy đào tạo kỹ năng bán hàng Zig Ziglar sẽ giúp bạn điều đó.


Trong DVD mọi thứ bạn cần biết về nghề bán hàng sẽ được trình bày Bí mật của các siêu sao bán hàng trên thế giới.


- Các chiến lược thuyết phục khách hàng tối ưu.

- Các kỹ thuật chốt sale đỉnh cao của các chuyên gia bán hàng.
- Sử dụng giọng nói như thế nào để truyển tải thông điệp hiệu quả nhất?
- Tư duy cùng thắng – làm thế nào để cả bạn và khách hàng đều hài lòng sau khi chốt sales?

Zig Ziglar là bậc thầy huấn luyện kỹ năng bán hàng hiệu quả, đồng thời là diễn giả lên tinh thần lừng danh thế giới. Ông thu hút hàng triệu khán giả bất kể tuổi tác, quốc gia hay nghề nghiệp. Ông là tác giả của rất nhiều cuốn sách best-seller về kỹ năng bán hàng hiệu quả khắp thế giới như: Nghệ thuật bán hàng đỉnh cao, Bí mật chốt sales đỉnh cao,…

Thông thường bạn phải tốn hàng ngàn đôla để tham dự buổi huấn luyện kỹ năng bán hàng hiệu quả của Zig Ziglar. Bằng việc mua và học theo DVD Kỹ năng chốt sales đỉnh cao, bạn đã tiết kiệm được một khoản tiền rất lớn! Bạn có thể học lại nhiều lần mà không cần phải tốn thêm chi phí !

Giá: 47.000 VNĐ/DVD


CÁCH THỨC SỞ HỮU DVD Nghệ thuật chốt sale khiến khách hàng không thể từ chối

A. Thanh toán bằng thẻ ATM ngân hàng Đông Á:
Quý khách vui lòng đến ngân hàng Đông Á hoặc ATM gần nhất để chuyển tiền cho Trương Hoàng Dương với những thông tin sau:
- Ngân hàng Đông Á
- Chủ tài Khoản: Trương Hoàng Dương
- Số tài khoản: 010 345 0051
- Tên chi nhánh: SGD - DAB
Ghi chú: Sau khi chuyển tiền, quí khách vui lòng email thông báo việc chuyển tiền và số tài khoản của quí khách để tiện trong việc kiểm tra.
( Điện thoại số: 0909 345 797 nếu bạn cần sự hỗ trợ )
Email liên hệ: hoangduongtr@yahoo.com / hoangduongtr@gmail.com
B. Giao dịch qua NgânLượng.vn

Tags
: DVD ky nang, DVD kỹ năng, DVD Nghe thuat chot sale khien khach hang khong the tu choi, DVD nghệ thuật chốt sale khiến khách hàng không thể từ chối

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Ngày hôm nay

Ngay hom nay

Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.


- Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những âu lo, những lỗi lầm, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau... Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào hủy bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xóa đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua đã đi xa rồi!


- Còn một ngày nữa mà chúng ta không nên lo lắng, đó là ngày mai với những giận hờn bực tức, gánh nặng của cuộc sống, những bon chen giành giật, những hứa hẹn tràn trề hy vọng và việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì mặt trời cũng sẽ mọc lên. Và ngày trước khi ngày mai đến chúng ta chẳng có mối đe doạ nào, bởi lẽ hôm nay vẫn chưa phải là ngày mai.


Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất - ngày hôm nay . Bất cứ ai cũng đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến người ta phát rồ - mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.


Mỗi ngày trôi qua là một món quà quý giá. Hãy trân trọng từng phút giây hiện tại. Bởi hạnh phúc không phải là ta đuợc tồn tại trên cõi đời này bao lâu mà hạnh phúc chính là ta đã sống như thế nào.


Tags:
Cho ngay hom nay

Thưa cô, cô giàu có phải không ạ ?

Su giau co

Hai đứa bé co mình trong chiếc áo bành tô quá khổ, rách rưới đứng nép vào nhau phía sau cánh cửa, run rẩy mời tôi:
- " Thưa cô, cô mua báo cũ không ạ ? "


Tôi đang bận, chỉ muốn từ chối một tiếng cho xong, thế nhưng khi nhìn xuống đôi chân của chúng, tôi thật không đành lòng. Những đôi xăng đan bé xíu, ướt sũng vì mưa tuyết.
- " Vào nhà đi, cô sẽ làm cho mỗi đứa một ly cacao nóng ! "

Chúng lặng lẽ bước theo tôi. Hai đôi xăng-đan sũng nước được đặt trên bệ lò sưởi để hong cho khô. Cacao và bánh mì nướng ăn kèm mứt có thể làm ấm lòng trước cái lạnh buốt giá bên ngoài. Đưa thức ăn cho bọn trẻ xong, tôi lại vào bếp để tiếp tục với những con số chi tiêu đau đầu. Không khí yên ắng trong phòng khách khiến tôi cảm thấy hơi làm lạ. Tôi nhìn vào trong phòng. Cô bé đang cầm chiếc tách đã uống cạn trên tay, ngắm nhìn một cách say mê. Cậu bé đi cùng rụt rè:
- " Thưa cô, cô giàu có phải không ạ ? "

- " Cô giàu có ư ? Không, không đâu cháu ạ ! "

Vừa nói, tôi vừa ngao ngán nhìn tấm khăn trải bàn đã sờn cũ của mình. Cô bé cẩn thận đặt chiếc tách vào đĩa.
- " Những chiếc tách của cô hợp với bộ đĩa ghê ! "

Giọng nói của cô bé có vẻ thèm thuồng. Thế rồi chúng ra đi, trên tay cầm theo gói báo cũ, băng mình trong ngọn gió rét căm căm. Chúng không nói lời cảm ơn. Nhưng quả thật, chúng không cần phải cảm ơn tôi.

Những gì chúng đã làm cho tôi còn hơn cả tiếng cảm ơn. Những chiếc tách và đĩa bằng gốm màu xanh trơn của tôi là loại thường thôi. Nhưng chúng là một bộ rất hợp. Tôi nếm thử món khoai tây và khuấy nồi súp. Khoai tây và món súp, rồi mái nhà, cả người chồng của tôi với công việc ổn định - tất cả đều rất phù hợp với tôi.


Tôi đặt chiếc ghế đang ở trước lò sưởi vào chỗ cũ và dọn dẹp lại căn phòng cho gọn gàng. Vết bùn từ đôi xăng đan ướt sũng của hai đứa bé vẫn còn đọng lại trên mặt lò sưởi, nhưng tôi không lau đi. Tôi muốn giữ chúng lại, để lỡ đâu có ngày tôi lại quên rằng mình giàu có đến mức nào.
 
                                                                                                                                       - Marion Doolan -

Nếu để ý đến những điều bạn có trong cuộc sống, bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế. Còn nếu chỉ để ý đến những điều bạn không có trong cuộc sống, bạn sẽ thấy mình không bao giờ có đủ.

      - Oprah Winfrey -
Tags: Thua co, co giau co phai khong a

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Quà đầu tuần

Ly cafe

Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc...


Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau: cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…


Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng:

- Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền.
Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muồn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò. Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng. Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác.

- Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.


Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất.


Tags:
qua dau tuan, quà đầu tuần

Lắng nghe lời thì thầm


Một doanh nhân giàu có đang đi bộ dọc trên phố. Ông ta đi khá nhanh, quan sát những đứa trẻ đang chơi đùa cạnh chiếc ôtô đang đỗ, và tìm chiếc xe của mình trong bãi đỗ xe. Ông lo lắng và hi vọng chiếc xe của mình không bị làm sao, khi mà bọn trẻ nghịch ngợm cứ đùa như thế. Khi đến gần chiếc xe của mình, ông không thấy đứa trẻ nào. Nhưng bỗng một viên gạch to lao thẳng vào xe của ông và làm vỡ tan cửa sổ ôtô.

Ông ta vội chạy theo hướng, nơi mà từ đó viên gạch bay ra.
Ông tóm ngay thằng bé đang đứng đúng cái chỗ mà ông phán đoán là hòn gạch bay ra, quát nó:
- Mày là đứa nào? Mày đang làm cái quái quỉ gì thế hả? Sao mày lại làm thế?
- Ông ơi! Cháu xin lỗi
Đứa bé khóc
- Cháu không biết làm thế nào khác…. Cháu ném hòn gạch vì không ai khác dừng lại cả.

Thằng bé tiếp tục khóc thút thít, làm cả khuôn mặt và áo nó ướt đẫm. Nó chỉ ra cạnh cái ôtô đang đỗ.
- Kia là em cháu. Nó bị ngã khỏi cái xe lăn của nó. Cháu yếu quá không thể nhấc nó lên trở lại được…
Vừa khóc thằng bé vừa nói tiếp:
- Ông có thể làm ơn giúp cháu nhấc nó lên xe không? Nó đau lắm mà cháu không làm gì được…

Xúc động hơn cả lời nói, doanh nhân kia cố gắng giấu đi giọt nước mắt của mình. Ông bế đứa bé bị ngã lên cái xe lăn của nó và rút khăn tay ra lau những chỗ bị xước nhỏ.

- Cảm ơn ông, cầu chúa phù hộ cho ông!
Đứa bé thì thầm đầy lòng biết ơn. Doanh nhân đó nhìn đứa bé đẩy chiếc xe lăn cho em nó dọc phố về nhà. Ông quay lại chiếc xe của mình, đi rất chậm.

Ông không bao giờ sửa cái cửa sổ xe bị vỡ ấy. Ông đã từng nghĩ là một người thông thái không bao giờ đi quá nhanh trong cuộc sống. Và bây giờ ông giữ cái cửa sổ vì nó đáng giá để nhắc nhở ông điều đó.


Đừng đi quá nhanh đến mức người khác phải ném cả một viên gạch vào bạn chỉ để có được sự chú ý của bạn.


Luôn có những lời thì thầm trong tâm hồn và trái tim bạn. Khi bạn không có thời gian để lắng nghe, cuộc sống buộc phải ném một viên gạch vào bạn.


Và đó là sự lựa chọn của bạn: “Lắng nghe lời thì thầm hoặc đợi một viên gạch”


Tags:
lang nghe loi thi tham, lắng nghe lời thì thầm

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Luật cư xử với chiếc xe đổ rác

Xe do rac

Một hôm tôi nhảy lên được một xe tắc xi để vội vã đến sân bay. Xe chúng tôi đang chạy bên băng (lane) phải, thì có một chiếc xe đen thui bỗng từ bãi đậu chồm ra ngay trước mũi xe. Bác tài xế tắc xi của tôi bèn đạp thắng, xe lết đi, và chỉ thoát đụng phải chiếc xe kia trong gang tấc.


Người lái xe kia gân cổ lên nhìn chúng tôi lơ láo, rồi cất tiếng chửi bới. Bác tài xế của tôi chỉ mỉm cười và còn vẫy tay chào gã kia. Tôi muốn nói bác ta quả thật là người hiền khô và dễ thương quá đi. Thấy thế, tôi bèn hỏi tại sao bác ta lại xử sự như vậy. Tên kia suýt chút nữa đã làm tan nát chiếc xe của bác và đưa cả hai chúng ta vào nhà thương. Và đây là lúc bác tài xế đã dạy cho tôi một bài học mà tôi gọi là “Luật Cư Xử Với Chiếc Xe Ðổ Rác”


Bác tài giải thích rằng: Trên đời nầy không thiếu gì những người chẳng khác gì … những xe đổ rác. Họ chạy lông nhông ngoài đường, thân mình đầy rác rưởi, tâm hồn tràn ngập thất vọng, tức giận, và bất mãn với đời. Rác rưởi càng chồng chất thì họ lại càng muốn tìm được nơi nào trút bỏ, và đôi khi họ nhằm ngay chính bạn để trút đống rác đó.


Vậy thì tại sao bạn lại phải chuốc lấy đống rác này nhỉ. Tại sao không chỉ mỉm cười, vẫy tay chào họ, chúc họ khỏi bệnh, rồi tiếp tục con đường mình đi. Nhớ đừng lấy cọng rác nào của họ để rảy lên những người khác nơi mình làm việc, trong gia đình mình, hay cho những người mình gặp trên đường phố.


Ðiểm then chốt cần nhớ là những con người thành công đều là những kẻ không để cho rác rưởi xen vào chiếm đoạt một ngày của đời mình. Cuộc sống vốn ngắn ngủi, thì cớ sao sau một giấc ngủ dậy, lại phải vấn vương vì một hối tiếc nào đó nhỉ ? Do đó, ..

* Hãy yêu-thương những kẻ đã đối xử đẹp với ta, và
* Hãy cầu Trời tha-thứ cho những kẻ đã xử tệ với ta,

Cuộc sống nầy chẳng qua chỉ có 10% là do bạn gây ra; và còn lại 90% là tùy xem bạn đối phó với nó như thế nào.


The law of The Garbage Truck – David J. Pollay


Tags:
 Luat cu xu voi chiec xe do rac, luật cư xử với chiếc xe đổ rác

Câu chuyện chú lừa

Chu lua

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả.


Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết.


Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.


Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.


Tags:
Cau chuyen chu lua, câu chuyện chú lừa

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Chiếc giày đánh rơi của Gandhi.

Gandhi

Có lần trong lúc vội buớc lên xe lửa, Mahatma Gamdhi đã đánh rơi một chiếc giầy xuống đuờng ray và không thể nào lấy lên đuợc vì xe lửa đã lăn bánh. Ông bèn cởi ngay chiếc giày còn lại và ném ra xa xuống đuờng ray, gần chỗ chiếc giày đã rớt, truớc sự ngạc nhiên của những người trên xe. Một hành khách không nén được thắc mắc đã lên tiếng hỏi ông tại sao ông lại làm như vậy. Gandhi mỉm cuời và đáp:
- "Khi một người nghèo nào đó tìm thấy chiếc giày thứ nhất trên đuờng ray thì họ cũng sẽ tìm thất chiếc thứ hai, và như vậy họ sẽ có đủ cả đôi để mang."

- Khuyết danh -


Tags:
Chiec giay danh roi cua Gandhi, chiếc giày đánh rơi của Gandhi

Muối

Muoi

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn. Một lần khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức chàng trai làm theo rồi uống thử.

- Cốc nước mặn chát. 
Chàng trai trả lời

Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước. Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. 
Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

" Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối nầy đi. Nhưng mỗi người hoà tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích."

Tags:
Muoi, muối

Tin tốt lành

Dieu tot lanh

Robert De Vincenzo là một vận động viên đánh gôn suất sắc nguời Arhentina. Lần nọ, anh đăng quang trong một giải đấu. Khi nhận chi phiếu tiền thưởng xong và chụp hình lưu niệm với báo chí , anh trở lại tòa nhà CLB để chuẩn bị ra về. Lát sau, khi anh đi một mình ra bãi đậu xe thì một phụ nữ trẻ tiến đến gần anh. Cô ta chúc mừng chiến thắng của anh rồi kể cho anh nghe về đứa con đang bệnh nặng và khó qua khỏi của mình. Hiện thời cô không biết phải làm sao để thanh toán tiền khám chữa bệnh và viện phí cho đứa bé.


De Vincenzo xúc động truớc câu chuyện của nguời phụ nữ, liền lấy bút ký vào tấm chi phiếu tiền thưởng của mình và đưa cho người phụ nữ. "Xin cô nhận để lo cho cháu bé", anh vừa nói vừa dúi tấm chi phiếu vào tay cô.


Tuần sau, trong bữa ăn ở câu lạc bộ, một viên chức của hiệp hội đánh gôn chuyên nghiệp đến bàn của anh và nói: "Mấy đứa trẻ ở bãi đậu xe vào tuần truớc nói với tôi rằng anh có gặp một phụ nữ ở đấy sau giải." 

De Vincenzo gật đầu. Ông ta nói tiếp" À, tôi có tin này cho anh hay. Cô ta là một tay lừa đảo. Cô ta chẳng có đứa con nào bị bệnh cả. Ả còn chưa lập gia đình nữa là. Cậu đã bị gạt rồi, anh bạn ạ."
Vincanzo hỏi lại: "Ý của ông là chẳng hề có đứa bé nào sắp chết cả phải không?"
"Đúng vậy", ông ta đáp.
"Đó là tin vui nhất trong tuần này mà tôi nghe đuợc đấy," De Vincenzo nói.           
 
- The Best of Bits Et Pieces-

"Hai nguời cùng nhìn bầu trời buổi tối qua những chấn song: Một người chỉ thấy tòan một màu đen, còn nguời kia thì thấy những vì sao nhấp nháy."                           

- Frederick Langbridge -

Tags:
Tin tot lanh, tin tốt lành

Xin cho tôi biết ...

Giang sinh

Truớc đây, tôi từng làm công việc của một nhân viên tổng đài. Tất cả những gì bạn phải làm chỉ là quay số 411 để gặp chúng tôi. Tổng đài 411 sẽ cung cấp số điện thoại khi có người cần hỏi.
Và rồi, một ngày kia, khi lễ Giáng sinh sắp đến, tôi nhận đuợc 1 cuộc điện thoại. Tôi nhấc máy và nói câu quen thuộc của mình: "Dịch vụ trợ giúp danh bạ điện thoại xin nghe". Đầu giây kia là giọng nói đượm vẻ cô độc của một nguời đàn ông đã lớn tuổi: "Cô ơi, tôi cần ... con mèo của tôi cần được ăn".

Giọng nói của ông ấy nghe như đang cầu khẩn, nhưng tôi buộc lòng phải gác máy. Theo quy định, chúng tôi không được phép thông tin bất kỳ điều gì khác ngoài các số điện thoại nằm trong danh bạ, vì thế tôi đã tắt máy.
Ông ấy gọi lại và thật kỳ lạ, tôi lại nhận điện thọai của ông một lần nữa. Với giọng nói yếu ớt, ông thì thào: "Cô ơi, làm ơn đừng gác máy. Con mèo tội nghiệp của tôi ... nó đang đói lắm. Tất cả những gì tôi muốn trong Giáng Sinh này là có một chút thức ăn cho nó. Cô ơi, làm ơn, làm ơn... giúp tôi với".

Tôi có thể làm gì bây giờ? Giọng nói của nguời đàn ông tội nghiệp đó nghe thật chân thành. Tôi cần phải làm một điều gì đó. Tôi liền hỏi ông địa chỉ và bảo ông hãy để tôi nghĩ xem có thể giúp gì được cho ông. Tôi đến gặp giám sát viên và xin phép xin được nghỉ sớm. Ngòai trời, màn đêm đang dần buông xuống và tuyết đã bắt đầu rơi.
Tôi rời khỏi văn phòng và đi đến một cửa hàng bách hóa cách đó không xa. Sau đó, tôi mua một gói thức ăn lớn dành cho méo, buộc nó lại bằng một dài ruy băng màu đỏ thật to và gắn lên đó một tấm thiệp của ông già Noel. Tôi lấy từ trong túi mình ra mành giấy ghi địa chỉ của ông lão và bắt đầu đi tìm nhà của ông ấy.

Ngôi nhà nằm trong một khu phố tồi tàn. Khi tôi tìm đến nơi, trời đã tối sầm và tuyết vẫn đang rơi. Tôi buớc về phía hiên nhà, rón rén đi lên những bậc thang ẩm mốc kêu cót két. Tôi đặt gói thức ăn cho mèo xuống, nhấn chuông cửa rồi vội vàng chạy ra xe để ... núp.


Từ nơi ẩn náu của mình, tôi nhìn thấy một ông lão với vóc dáng gầy gò đang chầm chậm mở cửa. Nụ cuời rạng rỡ trên gương mặt quắt queo đầy những nếp nhăn của ông khi nhìn thấy gói thức ăn và đọc tấm thiệp chính là món quà Giáng Sinh ý nghĩa nhất mà tôi từng nhận được trong đời.                                            


- Molly Melville -


Tags
: Xin cho toi biet, xin cho tôi biết

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Câu chuyện về cốc nuớc

Coc nuoc
Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên, “Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?”

’50 gam!’…’100 gam!’… ‘125 gam!’… các sinh viên trả lời.


“Tôi không thể biết chính xác nếu không cân,’ giáo sư nói, ‘nhưng câu hỏi của tôi là: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút?’


‘Chẳng có gì cả’ các sinh viên nói.


‘OK, vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ?’ giáo sư hỏi.


‘Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ’, một sinh viên trả lời.


‘Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?’


‘Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện,’ một sinh viên khác cả gan nói. Và tất cả lớp cười ồ.


‘Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?’, giáo sư lại hỏi.

‘Không ạ,’ các sinh viên trả lời.

“Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?’


Các sinh viên lúng túng. Rồi một người trả lời, ‘Đặt cốc xuống!’


’Chính xác!’ giáo sư nói, ‘Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đâu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.’


Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ ‘đặt chúng xuống’ vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ.


Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khoẻ mạnh. Và đó là thứ giúp bạn có thể giải quyết mọi vấn đề.


Tags:
Cau chuyen ve coc nuoc, câu chuyện về cốc nước

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Cây phiền muộn

Cay phien muon

Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó đến trò “đình công” của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ. Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh.


Khi chúng tôi đến gần cửa, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân cây thấp bé và đưa cả hai tay vuốt nhẹ lên đầu ngọn cây. Lúc cánh cửa nhà bật mở, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi hẳn thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào lòng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua cây thấp bé gần cửa, sự tò mò thôi thúc tôi đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãy của anh.


“Ồ! Đó là cây phiền muộn của tôi”. Anh ta vui vẻ đáp. “Tôi biết mình không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đã đợi tôi cả một ngày dài. Vì vậy, mỗi khi buổi chiều về nhà, tôi đã đem hết mỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”.


“Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: “Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi thì dường như chúng đã vơi đi khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn cây đêm hôm trước”.


Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho bạn ngoài chính bản thân bạn.


Tags:
Cay phien muon, cây phiền muộn